QUÊ NAM MỘT CƠI
Hồ Trường An
Chương Tám
Anh Vân, Một Chứng Nhân Lịch Sử
Ưu Tư Qua
Văn Phẩm
''Ác Mộng Đêm Dài''
Anh Vân là một cây bút nhiệt t́nh với thời
cuộc trong và ngoài nước, với mỗi biến
động của lịch sử. Anh cũng là một cây
bút trữ t́nh, tâm hồn rất bén nhạy với t́nh yêu
đôi lứa, đôi khi t́nh yêu có lỡ trượt ngă vào t́nh dục đi nữa,
nhưng chẳng những t́nh yêu không dâm uế mà lại
thắm thiết sắc son tươi rực rỡ.
Quyển trường thiên Ác
Mộng Đêm Dài là
phản ảnh một giai đoạn lịch sử
từ những ngày tháng Miền Nam Việt Nam sắp
rơi vào tay bạo quyền Cộng Sản cho tới giai
đoạn những nhân vật chánh hay một vài nhân
vật ṇng cốt trong truyện ra hải ngoại. Ở
nơi khách địa, kiều bào chúng ta ḥa hợp vào
cuộc sống xa lạ với người bản xứ
đă là khó khăn. Vậy mà c̣n v́ nhiệt thành yêu
nước, họ lại bị bọn tổ chức
kháng chiến ma với những cái tên Hoàng Cơ Định, Trần
Xuân Ninh, Nguyễn Xuân
Nghĩa... và tên đầu sỏ Hoàng Cơ Minh đưa
những kẻ hăm hở với đại cuộc vào
cơn hỏa mù để bọn chúng thu hoạch tiền
yểm trợ do kiều bào đóng góp.
Trong War and Peace ( Chiến Tranh và Ḥa B́nh )
của Leo Tolstoi, trong cuốn Gone With Wind ( Cuốn Theo Chiều Gió ) của
nữ sĩ Margaret Mitchell, cuộc chiến chỉ kéo dài
chẳng bao lâu, trên một năm hoặc vài năm là cùng .
C̣n cuộc nội chiến giữa Quốc Cộng
chẳng những kéo dài 15 năm (từ 1960 đến
1975) mà c̣n gây cho những người chiến bại
Miền Nam Việt Nam biết bao lầm than oan trái.
Người c̣n kẹt lại trong nước sống trong
cảnh nghèo đói, bị bức hiếp, bóc lột, tù
đày. Người vượt biên ra hải ngoại c̣n
bị bọn đầu cơ chánh trị lừa
đảo và c̣n bị bọn Cộng Sản len lỏi vào
các cộng đồng để phá tan hàng ngũ đoàn
kết của kiều bào để đưa họ
tới giai đoạn nghi kỵ thù ghét nhau.
Nguyên do nào, động cơ nào thúc đẩy tác
giả viết quyển Ác
Mộng Đêm Dài? Xin đọc một đoạn trong
Lời Tựa:
Tôi là một nhân chứng
sống của cuộc chiến, tôi từng cầm súng
chiến đấu trong hàng ngũ quốc gia. Sau 30-4-1975,
tôi là tù binh của chế độ lao tù cộng sản.
Tôi nghĩ chỉ có những kẻ trực tiếp tham
dự cuộc chiến mới cảm nhận
được hết nỗi đau đớn đến
biến thành căm hận, nỗi sợ hăi đến kinh
hoàng của những kẻ trong cuộc.
Là một
nhân chứng sống, tôi nghĩ, tôi có bổn phận
phản ảnh lại một giai đoạn lịch
sử bi thảm của đất nước, cũng
để trả món nợ mà tôi đă cưu mang trong
đời sống, món nợ đối với quê
hương, đối với đồng bào tôi đang
sống khắc khoải trong chủ nghĩa cộng
sản, món nợ đối với các chiến hữu tôi
đă nằm xuống trong cuộc chiến Việt Nam, món
nợ đói với các bạn tù tôi đă chết lặng
lẽ trong những trại giam được mệnh danh
là ''trại cải tạo'', món nợ với đồng
bào tôi đă vùi thây trong ḷng biển lạnh.
(các trang 9, 10)
Bộ trường thiên Ác Mộng Đêm Dài được tŕnh làng vào năm
2003, sau khi Mặt Trận Thống Nhất Giải Phóng
Việt Nam do Hoàng Cơ Minh làm chủ tịch bị
lột mặt nạ gian trá, sau khi bọn chớp bu đê
tiện của cái gọi là mặt trận ấy bị
thua kiện tại pháp đ́nh, hết dám sừng sơ với
những kẻ dám vach trần tội lường gạt
của chúng đối với kiều bào nhiệt tâm yêu
nước .
Nhưng vận sự nhuốc nhơ bỉ ổi
đó đâu đă hết. Bọn thành viên gia đ́nh
trị và băng hữu trị của Hoàng Cơ Minh c̣n gom
góp nhóm tàn binh của chúng để lập ra tổ
chức khác, với danh xưng khác để bành
trướng cái thối thân
của cái gọi là mặt trận ấy.
Bây giờ cái tên của nó thun
ngắn lại c̣n có hai chữ
Việt Tân cụt ngủn và nhỏ xíu như con
đuông. Bọn đầu sỏ của chúng cứ t́m cách
cũng cố nó hoài hoài để mong nó lớn mạnh
như xưa. Nhưng kiều bào dại ǵ góp tiền mua
thuốc tẩm bổ cho nó. Nó chỉ c̣n là thứ hữu
danh vô thực mà thôi.
*
*
*
Sau đây là cốt truyện của tác phẩm tâm
huyết Ác Mộng Đêm Dài
của Anh Vân. Nó chứng minh rằng tác giả là
một nhà văn ưu thời mẫn thế trước
những khuynh hướng chính trị đảo điên
ở hải ngoại.
Câu chuyện bắt đầu vào năm cận kề ngày Miền Nam Việt Nam bị
làn sóng đỏ tràn ngập. Lê Quốc Nam vốn là
một sĩ quan tác chiến thuộc Sư Đoàn 9 Bộ
Binh, được một tuần lễ nghỉ phép,
từ tiền đồn về tỉnh nhà Bạc Liêu
thăm mẹ và thăm luôn Hiền người yêu của
chàng. Mẹ Nam là một phụ nữ có kiến thức,
ham đọc sách, ưa suy nghĩ về vận
nước thăng trầm điên đảo. Bà có 5
người con. Cô Hai đă bỏ mạng trong kỳ Tổng Tấn Công của Việt Cộng vào Tết
Mậu Thân. Cậu Ba là
một sĩ quan của ngành Cảnh Sát. Cậu Tư và
cậu Năm theo phía bên kia, tập kết ra Bắc sau
Hiệp Định Genève; cậu Năm chết
dưới trận oanh tạc bom B 52 của Mỹ.
Người con út của bà là
Trung úy Lê Quốc Nam.
Hiền là con của bà Ngởi và cũng là em
củaVinh (bạn chí thân của Nam). Bà Ngởi là quả
phụ trẻ đẹp của một sĩ quan cao
cấp. Khi chồng qua đời v́ viên đạn thù, bà vẫn phây phây giao thiệp phóng
túng để móc nối với các sĩ quan cao cấp phe Quốc Gia,
để lươn lẹo buôn bán vũ khí cho Việt
Cộng. C̣n Vinh là một sĩ quan pḥng 1 ( pḥng Quân Số)
của Tiểu Khu. Vinh không hay biết một chút ǵ về
việc làm tác tệ của mẹ. Nhưng Sử, sĩ
quan Pḥng T́nh Báo Tiểu Khu, bạn chung của Nam và Vinh
biết đă có lần cho Nam biết đuợc hành tung
mờ ám của bà,
Rồi ngày chung cuộc Miền Nam Việt Nam tới.
Vinh và Nam phải đi học tập cải tạo.
Sử không chịu đăng kư với ban Quân quản
để đi học tập như mọi sĩ quan khác
v́ chàng thừa biết một sĩ quan ngành t́nh báo như
ḿnh là kẻ thù không đội trời chung của Cộng
Sản; nếu chàng lọt vào tay chúng th́ chàng chỉ có
nước bị tù đày tới chết rụt
xương. Sử móc nối với tên cán bộ
trưởng công an tỉnh tên là Tư Thống. Tên này là
chồng của người chị họ của Sử.
Sử giúp hắn tổ chức các cuộc vượt biên
cho bọn Hoa Kiều để nhận vàng của họ.
Chẳng nhũng chàng được Tư Thống chia vàng
mà c̣n cấp giấy chứng nhận chàng có công với cách
mạng trước năm 1975.
Hiền một ḷng chung thủy, đợi ngày Nam
được phóng thích. Nhưng bà Ngởi v́ muốn
bảo vệ tài sản của ḿnh nên giao du với Tư
Thống. Bà bắt buộc nàng thành hôn với Bác sĩ Việt Công tên Đức, con trai
của Tư Thống.
Hiền phản đối mẹ và thường
đến nhà mẹ của Nam để chăm sóc cho bà.
Về riêng phần mẹ của Nam th́ thằng Ba
trưởng nam của bà cũng phải đi học
tập cải tạo như Nam. C̣n thằng Tư nhất
định không giúp Nam được phóng thích. Hắn
viện lư do em Năm của hắn bị chết v́ bom
oanh tạc của Mỹ, cậu út Nam đă làm tay sai cho
Mỹ Ngụy th́ Nam đắc tội với nhân dân,
phải trả nợ máu cho nhân dân. Từ đó t́nh mẹ
con giữa bà mẹ và thằng con bên kia hàng ngũ Quốc
Gia coi như đoạn tuyệt.
Bà Ngởi và Hiền đi thăm nuôi Vinh. Bà tỏ ra
lạnh nhạt với Nam. Riêng Hiền th́ vẫn thiết
tha gắn bó với Nam. Rồi Vinh đuợc phóng thích
trước Nam v́ mẹ của Vinh có công với cách
mạng. Hỏi ra, Vinh mới biết việc làm tác tệ
của bà Ngởi. Vinh nhục nhă và đau khổ vô cùng.
Khi Nam được phóng thích th́ bà Ngởi
đổi thái độ tỏ ra niềm nở với Nam
và có đến thăm mẹ chàng. Sử rủ Vinh, Nam và
Lan (một cựu nữ quân nhân ) cũng đă đi
học tập cải tạo trở về cùng các bạn
đồng chí khác lập một tổ chức kháng
chiến chống bạo quyền Cộng Sản. Lan yêu Nam
với mối t́nh đơn phương. Sử cũng yêu
thầm thương trộm Lan nhưng không dám ngơ lời
với Lan tâm sự bí ẩn của ḿnh. Tổ chức
kháng chiến của họ trước hết lập
mưu giải vây Hà, một thành viên của tổ cùng
vợ con Hà. Gia đ́nh Hà bị bắt trong chuyến
vượt biên và hiện giờ họ bị giam ở
trạm kiểm soát Sóc Đồn. Cuộc giải vây thành
công, chẳng những cứu thoát Hà và vợ con Hà mà c̣n
giết vài tên địch. Nhưng Vinh phải thiệt
mạng. Sử ra tay giúp Nam vượt biên để tránh
hậu hoạn v́ địch đang truy nă Nam gắt gao.
Nam vượt biên vào hải phận Mă Lai và tấp
vào Pulau Kapas. Lính Mă Lai vơ vét tiền bạc và nữ trang
của bạn đồng hành với chàng. Tại đây
họ chờ ngày được đưa đến
định cư tại Đệ tam quốc gia. Và
cũng tại Pulau Kapas, Nam có quen một cự quân nhân tên
Trạc vốn người
thẳng thừng ruột ngựa, nhưng rất sáng
suốt trong lănh vực t́nh h́nh thời cuộc và mọi
biến chuyển tráo trở thuộc vấn đề
chính trị đă và đang xảy ra trên đất
nước.
Mẹ Nam bệnh nặng, phải vào bệnh viện
th́ đă có Lan thăm nom chăm sóc. Bà qua đời th́
được bà Ngởi và Hiền chôn cất tử
tế. Sử giúp Hiền vượt biên. Trên chuyến
hải tŕnh, Hiền bị bọn hải tặc Thái Lan
cưỡng hiếp tả tơi tới nỗi phải
hôn mê bất tỉnh và may mắn được
người Tây phương đi trực hăng bay ngang
qua đó đưa đến bịnh xá dành cho
người tị nạn ở trại Tanjung Unggat
thuộc tỉnh Tanjung Pinang (Nam Dương).
Bà Ngởi bị chiếm nhà. Sau cái chết của
Vinh, bà căm thù bọn Cộng Sản tận xương
tủy nên không muốn tài sản của ḿnh mà bao năm bà
đă từng chắt chiu để rồi lọt vào tay chúng. Bà phục
rượu bọn chúng cho say rồi rưới xăng
châm lửa đốt nhà và tự thiêu trong đám cháy.
Sử bị Tư Thống nghi ngờ về vụ
Sóc Đồn. Sau cuộc tranh biện với tên anh rể,
chàng trở về nhà th́ bị bọn công an áo vàng sát
hại. Trong cơn hấp hối, Sử đuợc Lan ôm
trong tay. Chàng ngơ lời yêu Lan. Lan mới khám phá ra rằng
sau khi Nam đi rồi, nàng cùng Sử hoạt động
bên nhau, tấm can trường và sự thông minh quyền biến
của Sử đă chinh phục trái tim của nàng. Nàng
chỉ kịp bảo rằng nàng cũng yêu Sử th́
Sử mỉm cười tắt nghĩ. Chàng chết trong
niềm hạnh phúc cuối cùng.
Nam được định cư trên đất
nước Hợp Chúng Quốc. Chàng vừa đi làm
vừa đi học. Chàng gặp lại Trạc, người
bạn tâm đầu mà chàng đă gặp gỡ tại
Pulau Kapas. Chàng cũng có nhận thư của Lan báo tin
mẹ chàng qua đời, nhận luôn lá thư của
Hiền viết từ Nam Dương, trong đó Hiền
kể rơ nguồn cơn chuyện tai nạn ô nhục
của nàng. Chàng làm giấy bảo lănh để Hiền
qua Mỹ sum họp cùng chàng.
Hiền được tái ngộ cùng Nam,
được sống những ngày hạnh phúc diễm
ảo với chàng. Trong dịp từ Tanjun Pinang qua Sinapour, để
rồi sau cùng đến San Francisco, Hiền gặp
Quỳnh, một cô bạn đường cùng đến
định cư trên đất Mỹ. Cả hai mến
nhau, để rồi sau này cả hai kết làm chị em
với nhau. Quỳnh kết hôn với Dương, chủ
thầu may quần áo, nên Hiền có việc làm để
phụ giúp chồng trong việc chi tiêu.
Trong khi chờ đợi cùng Hiền sum họp, Nam và
Trạc nghe được tin cựu Trung Tá An Ninh Quân
Đội Lục Phương Ninh thành lập tổ
chức kháng chiến với cái tên Lực Lượng Quân Nhân Việt Nam Hải Ngoại
(về sau đổi lại là Lực Lượng Quân Dân
Việt Nam Hải Ngoại) có những khuông mặt ''vĩ
đại'' quen thuộc như Đại Tá Phạm
Văn Liễu, Đại Tá Trần Minh Công, Đề
Dốc Hoàng Cơ Minh, Tướng Nguyễn Chánh Thi bên
cạnh. Trạc và Nam đi San Diego dự lễ tuyên
thệ và xin gia nhập vào lực lượng. Chưa chi
mà đă có sự phân hóa trong hàng ngũ lực lượng.
Lục Phương Ninh muốn theo cánh Trương Như
Tảng, một tên đầu sỏ trong Mặt Trận
Giải Phóng Miền Nam bị đá đít ra hải
ngoại, muốn t́m sự giúp đỡ của Trung
Cộng. Bị Hoàng Cơ Minh phản đối, Lục Phương Ninh ra
quyết nghị khai trừ 6 tên đầu năo: Phạm
Văn Liễu, Trần Minh Cong, Hoàng Cơ Minh, Nguyễn Chánh
Thi, Lê Hồng, Lê Văn Trực.
Hoàng Cơ Minh cùng nhóm người bị Lục
Phương Ninh sa thảy nhảy ra thành lập Mặt Trận Quốc Gia Thống
Nhất Giải Phóng Việt Nam có Phạm Văn Liễu
năm vai tṛ Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ
Hải Ngoại, nhưng tiền bạc kiều bào yểm
trợ th́ lọt vào tay Hoàng Cơ Định, em ruột
của Minh (tên nay giữ chức Vụ Truởng Vụ Tài
Chánh kiêm chức vụ Tổng Thư Kư Tổng Vụ
Hải Ngoại).
Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải
Phóng Việt Nam phát triển nhanh chóng làm rúng động
kiều bào khắp bốn phương trời hải
ngoại . Nhưng lần lần nó lộ bộ mặt
hư ngụy ra. Cuốn video
Đồng Tiến tŕnh chiếu cho kiều bào xem tại
Nam California đă cho kiều bào nào có óc nhận xét tinh
tế như Trạc và Nam thấy các hoạt động
của kháng chiến là một sự dàn cảnh cẩu
thả vụng về. Cái căn cứ kháng chiến không
phải ở trong rừng núi Việt nam mà ở bên này
phần đất Thái Lan. Các kháng chiến quân chỉ là
người Thái hay người Lào. Tuy vậy mà đa
số kiều bào vẫn tin là thật, vẫn tặng
tiền yểm trợ xối xả. Từ đó,
những ai mà lớn tiếng công kích cái dổm dang, dối
láo của tổ chức mặt trận như kư giả
Đạm Phong, vợ chồng Lê Triết, Hoài Điệp
Tử, Cao Thế Dung đều bị ám sát. Chỉ có Cao Thế
Dung không bị thiệt mạng mà thôi.
Trạc biết được cái lươn lẹo
bất chánh của gia đ́nh họ Hoàng Cơ. Nhưng Nam
không tỏ thái độ bất tín nhiệm mặt
trận một cách minh bạch và dứt khoát như
Trạc. Nhân dịp cựu Trung Tá Lê Hồng với cái tên
mới là tướng Đặng Quốc Hiền và
với chức vụ Tư Lệnh Lực Lượng Vơ
Trang từ Thái Lan về Cali báo cáo t́nh trạng kháng
chiến th́ Nam đi dự cuộc diễn thuyết
của tên Đặng Quốc Hiền kia và theo hắn vào
chiến khu, sau khi điện thoại từ giă vợ.
Hiền không biết chồng ḿnh đi vào ngày nào. Nàng
vẫn làm việc cho xưởng may của vợ
chồng Dương, sống ấm áp trong gia đ́nh
bạn, theo dơi tin tức mặt trận cho tới lúc nó tan
ră thanh bọt thành bèo, ghi vết nhơ nhuốc trên
lịch sử định cư của kiều bào khắp
bốn phương trời hải ngoại.
Hiền sinh được đứa con trai
đặt tên là Lê Quốc Việt. Nàng nhận
được lá thư nặc danh mà tác giả bức
thư ấy xưng là bạn của Nam, báo tin Nam cùng Hoàng
Cơ Minh đă tử trận trong chiến dịch
Đồng Tiến II vào ngày 28/08/1987. Nàng nhờ Quỳnh
điện thoại tới Văn PḥngTổng Vụ
Hải Ngoại th́ bên kia đầu dây điện
thoại có người không chịu xưng tên và chức
vụ của hắn trong mặt trận cho biết rằng đó la cái tin
vịt do Cộng Sản tung ra để phá rối mặt
trận, rằng Nam vẫn khỏe mạnh, vẫn
chiến đấu bên cạnh Hoàng Cơ Minh.
Hiền tuy ghét Hoàng Cơ Minh và mặt trận của
hắn, nhưng vẫn tin Nam vẫn c̣n sống. Nàng
chiều chiều ra bờ biển để ôn lại
những ngày sống hạnh phúc bên Nam và kiên quyết
đợi chàng trở về sum họp với nàng.
Cái thọ mạng của kế hoạch ḅn tiền
của kiều bào qua danh xưng Mặt Trận Quốc Gia
Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam do bè lũ Hoàng
Cơ Minh chủ trương đă kết thúc như sau:
Thế
rồi sau ngày kư Quyết Định cách chức Tổng
Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại Phạm
Văn Liễu, chỉ mười tám ngày sau, tức là ngày
29 tháng 12 năm 1984, ngày Đại Hội toàn bộ
đoàn viên của Mặt Trận do Phạm Văn Liễu
và Trần Minh Công triệu tập tại Santa Ana, tŕnh bày
về quỹ kháng chiến cho các đoàn viên. Sau phiên
họp, coi như Mặt Trận Quốc Gia Thống
Nhất Giải Phóng Việt Nam tan vỡ, ḷng nhiệt thành
của các đoàn viên, những đứa con yêu của
tổ quốc tan vỡ, giấc mơ nh́n thấy một
nước Việt Nam tự do, hạnh phúc, thoát
đuợc tai ách cộng sản của người
Việt tị nạn tan vỡ, giấc mơ của
những bà mẹ già được nằm xuống trên
mảnh đất quê hương yêu quư ngàn đời tan
vỡ, chỉ riêng tiền quỹ kháng chiến đă
bỏ vào túi gia đ́nh họ Hoàng Cơ c̣n nguyên.
Người thắng lớn trong trận đánh nầy là
Phan Vụ Quang tức Hoàng
Cơ Định, em ruột Hoàng Cơ Minh. Người vô
t́nh hay cố ư đă làm lợi cho Việt cộng trong việc phá vỡ Mặt Trận
là Nguyễn Xuân Nghĩa. Ḷng tin của người Việt
tị nạn cộng sản, thêm một lần nữa
bị Mặt Trận Hoàng Cơ Minh bị chà đạp
tan tành.
(trang 772)
Nguyễn Xuân Nghĩa là cháu của tên Mười Cúc,
tức là Nguyễn Văn Linh. Tên Linh này là Tổng bí thư
của đảng Cộng Sản. Dưới chánh thể
Đệ nhị Cộng Ḥa, Nghĩa đă từng làm
phụ tá cho Tổng truởng kinh tế ngân hàng. Sau ngày
miền Nam lọt vào tay bọn Cộng Sản miền
Bắc, Nghĩa không đi học tập cải tạo. Y
ta cho mọi người quen biết rằng bọn
Cộng Sản muốn khai thác kiến thức về ngân
hàng của y ta nên tạm dùng y ta, tha cho y ta cảnh tù
tội. Trong mặt trận của bè lũ Hoàng Cơ Minh,
Nghĩa đứng vào hàng thứ ba.
*
*
*
Ác Mộng Đêm Dài là một tác phẩm lớn
cũng như quyển trường giang Chuyển Mùa của nữ sĩ Trương
Anh Thụy. Tiếc thay, tác giả không có đội kèn
trống quân nhạc để khua chiêng gióng trống
ầm ỉ trong chièn dịch quảng cáo nên nó cam phận
mặc áo gấm đi đêm. Vả lại, nó chào
đời trong giai đoạn suy thoái của nền
văn chương hải ngoại nên nó chịu số
phận hẩm hiu, bị rẻ rúng của lớp
độc giả quen coi phim tập Hồng Kông và phim
tập Đại Han hoặc các chương tŕnh ca
nhạc Paris By Night, Asia, Vân Sơn v.v... Nhưng với
thức giả th́ khác. Nó sẽ măi măi là một pho
phương cảo để họ suy nghiệm cái sân
khấu chính trị do phường hám lợi ở Hoa
Kỳ dựng nên.
Về kỹ thuật dựng truyện, Anh Vân tỏ
ra khéo léo trong việc dàn xếp mọi chi tiết
để tác phẩm có một bố cục chặt
chẽ. Mọi t́nh tiết được xỏ khoen vào
nhau một cách tinh tế như những khoen của
sợi dây ḷi tói (sợi xích sắt). Mọi diễn
biến tuần tự được tŕnh bày một cách
trơn tru óng ả như ḍng mật rót vào chén sứ
mỏng tanh, dù đôi lúc có xen vài đoạn hồi ức
đi nữa. Độc giả có thể lao từ trang
đầu tới trang cuối thoăn thoắt như con
thoi mà không cảm thấy mệt nhọc v́ đầu óc
họ khỏi phải đánh đô vật với chữ
nghĩa. Nhưng thật ra, để có được
mạch diễn tả dễ gây thống khoái cho
người đọc như thế, tác giả phải ra
tay chăm sóc từng cách sắp xếp mọi chi tiết
một cách tỉ mẩn chi ly. Anh làm cho chúng ta nghĩ
đến người chơi hoa lan sành điệu như
bà Thục Nhân, một cung tần của Hoàng Đế Minh Mạng. Chẳng những bà chăm bón,
tỉa đẹp cho khóm lá mà c̣n dùng bút cọ mềm
mại để phủi bụi bám trong ḷng đóa hoa.
Lại nữa bút pháp của anh đơn giản và trong
sáng như nước sông thu chiếu lấp lánh ánh nắng.
Sự diễn tả của anh dạt dào t́nh cảm mà
không ướt sũng cảm tính đến mức
cường điệu và thái thậm. Cái đơn
giản, cái trong suốt, cái điềm đạm của
anh trong văn phong làm chúng ta nghĩ đến văn
chương của Thạch Lam trong các tập truyện Gió
Đầu Mùa, Nắng Trong Vườn vào thuở tiền chiến,
hoặc văn chương của Nguyễn Thị Vinh
trong truyện dài Thuơng Yêu, Cô Mai, Nổi Sóng, Vết Chàm
trước năm 1975 hay
văn chương của Trương Anh Thụy trong
bộ trường giang tiểu thuyết (le roman fleuve)
Chuyển Mùa vào tân niên kỷ
ở hải ngoại.
Quyển Ác Mộng Đêm Dài
đầy ăm ắp những biến cố,
những chất liệu cần thiết để xây
dựng nên một giai đoạn lịch sử máu
xương trong văn chương. Tác giả không dùng
một nhúm gạo nhỏ để nấu một nồi
cháo to. Anh viết quyển Ác Mộng Đêm Dài như làm
một cái bánh bao với nhân to bột mỏng, rất ngon
miệng. Thường những kẻ có vốn sống ít
oi, một khi cầm bút viết văn thường kể
lể chuyện dạy đời xoàng xĩnh chẳng có
chút giá trị ǵ cho nhu cầu kiến thức của
độc giả. Hoặc gặp những tay khéo léo
hơn là độc giả mệt ngất ngư truớc
lối diễn tả cảm xúc theo kiểu một anh
thợ chạm điêu khắc khúc gỗ bé tí những h́nh
thù vô vị vô duyên. Cho nên muốn đưa hết những
vận hành của thời cuộc, những khúc quanh
của lịch sử vào tác phẩm, tác giả hy sinh
một phần cách dựng hoạt cảnh (tả
người, tả vật, tả tâm trạng nhân vật
). Anh nghiêng về thuyết thoại (la narration) hơn. Tuy
nhiên, anh vẫn không quên công việc miêu tả, dù đôi lúc
chỉ bằng vài nét phác
thảo, vài nét khái quát, Nhưng những đoạn ấy
được diễn tả
bằng lối văn đôn hậu, thuần phác và
ngập tràn sinh lực như cây dừa tơ, khóm chuối
xanh tươi đang sức lớn nên dễ khắc ghi
vào cảm quan lẫn ấn tượng độc giả
những dấu ấn tuyệt vời.
Xin cùng đọc một đoạn đời
thơ mộng trong hồi ức của Nam được
chàng ghi vào lá thư gửi cho Hiền. Đây là đoạn
tác giả đem nghệ thuật tả cảnh nhập
vào lối kể truyện, chứ không phải chỉ là
đoạn miêu tả, hay chỉ là đoạn kể
truyện suông trơn mà thôi.
Có những đêm trăng, nằm
trên chiếc vơng nhà binh, nh́n bầu trời đầy sao,
xanh mát, nh́n ánh trăng nhuộm vàng những ngọn
dừa, những mái lá, những ngọn trâm bầu, anh
nhớ vô cùng những đám cỏ dại xanh um
điểm hoa vàng, viền theo hai bên lề con đựng
đất đỏ dẫn tới căn nhà lá nhỏ,
chung quanh được bao bọc bằng hàng giậu cây
me tây, nơi đó có một bà mẹ già sống trong lo âu,
sợ hăi hằng ngày cho sự b́nh yên của anh. Anh nhớ
cái ao súng sau nhà, sóng sánh ánh trăng nghiêng với những con
cá chép vàng rực rỡ lượn ṿng quanh. Và anh cũng nhớ
rất rơ, nơi đó một thời anh đă lớn lên
và cắp sách đến trường trong t́nh thương
yêu của bà mẹ hiền lành. Anh cũng nhớ vô cùng ngôi
nhà ngói đỏ khang trang ở ngay góc một ngả tư
đường, nơi đó anh đă sống và lớn lên,
nơi đó chúng ta đă
gặp nhau, yêu nhau và cũng nơi đó có những
buổi trưa hè chúng ta ngồi dưới gốc cây mít
Tố Nữ, nh́n bầu trời xanh ngắt mơ
ước chuyện mai sau. Những h́nh ảnh đó sáng
ngời trong anh vào những đêm trăng sáng vằng
vặc trên chiến trường, chỉ riêng một ḿnh
anh thao thức nhớ em...
(trang 112)
Cơi Quê Nam chúng ta đáng yêu như thế, bút pháp Anh Vân
diễn tả những h́nh ảnh thân thương như
thế nhất định là phải xứng hợp
với nhau. Nhưng khi quê hương rơi vào tay bọn
xâm lược Bắc phương th́ nó đổi khác. Bút
pháp của Anh Vân cũng đổi khác. Bút pháp đó
trở thành u trầm buồn bă hơn, tiếng thở dài
của anh trên những ḍng diễn tả tuy nhẹ mà
thấm sâu vào mọi hẻm hóc của nội tâm chúng ta.
Cảnh bờ sông bến phà Mỹ Thuận sau ngày
Việt Cộng cưỡng chiếm Miền Nam Việt
Nam ít lâu cũng được tŕnh bày vài nét tạo h́nh
chung chung, nhưng cũng đủ gieo vào tâm hồn
người đọc biết bao se sắt ngậm ngùi:
...
Những cái cầu tiêu công cộng cất bằng gỗ và
ván dọc theo bờ sông từ trước 1975, nay đă
xiêu vẹo, đổ nát nhưng không được
cất lại, không có chỗ tiêu tiểu cho phụ nữ
khiến họ phải tiểu bên vệ đường.
Mỗi lần có chuyến xe qua bắc là có cả chục
người đàn bà, con gái vén quần tiểu tiện,
cạnh những lùm cây, trông thật tội nghiệp!
Một luồng gió thoảng qua khiến Nam nhăn mũi.
Mọi người mải mê làm việc như quên mùi hôi
hám đến muốn nín thở, bốc ra từ những
đống rác đổ vất bên lề đường
và những đàn ruồi xanh đánh ầm ầm trên
những đống xác mía bên cạnh những xe
nước mía. Nam lắc đầu thở dài
trước cảnh đất nước hoang tàn khác
hẳn thời kỳ c̣n chiến tranh. Bao nhiêu máu
xương đă đổ ra để đổi lấy
một đất nước nghèo khổ đến
tận cùng. Những kẻ chiến thắng tự hào
đă giựt sập ngôi nhà cũ, vẫn c̣n ở
được nhưng họ không xây được ngôi
nhà mới khiến toàn dân phải chịu cảnh màn
trời chiếu đất. Nam nh́n quang cảnh nhộn
nhịp chung quanh, mọi người tất bật làm
việc mà trên người chỉ có manh áo tả tơi, vài
cụ già đang xin ăn gần đó, những
đứa trẻ ở lứa tuổi đến
trường đang mang những thùng cà-rem, những
bọc nước mía, những ly trà đá chạy tới
chạy lui, ră họng mời gọi khách. Sự tàn phá
của chiến tranh vẫn c̣n để lại trong ánh
mắt mọi người dấu vết mệt mỏi,
chán nản và tuyệt vọng.
(các trang 299, 300)
Cảnh phụ nữ vượt biên bị bọn
hải tặc Thái Lan cưỡng bức mới ghê tởm
thế nào! Chăng hiểu tác giả Anh Vân có chứng
kiến cái thảm nạn đau ḷng đó hay không? Hay là anh
nghe các nạn nhân kể lại rồi dùng óc tưởng
tượng tinh nhuệ vẽ vời thêm? Sao sao cũng
được. Sao sao đều không quan hệ. Anh đă
viết theo lối tường thuật trộn lẩn
lối miêu tả thật linh động, như vậy
cũng đă đưa đoạn văn này vào nghệ
thuật văn chương, cũng đủ thuyết
phục độc giả đang theo dơi từng
bước diễn tả của anh rồi.
Đêm
xuống dần, nỗi kinh hoàng phủ trùm lên ḥn
đảo nhỏ. Mọi người im thin thít, chỉ
c̣n nghe tiếng u u của muỗi rừng và tiéng oang oác
của loài chim ăn đêm, tiếng sóng gào ngoài xa.
Địa ngục trần gian là đây! Trong lúc những
người đàn bà bất hạnh đang sợ hăi
giấu ḿnh trong bóng đêm th́ những tiếng reo ḥ man
rợ th́nh ĺnh nổi lên từ bờ biển. Ánh sáng
của những ngọn đèn măng-sông chói ḷa trên trên những
chiếc tàu đánh cá, cho thấy rơ những tên cướp
biển đă trở lại, đang từ trên tàu nhảy
xuống. Bọn chúng, ḿnh trần trùng trục, miệng
ngậm dao găm, một số, tay cầm dao dài, cầm
búa vừa chạy vừa rú lên từng hồi man rợ.
Chúng chạy cùng khắp, t́m những nhánh chà, những cành
khô, chất lại thành nhiều đống rồi nổi
lửa lên. Lửa thắp sáng một vùng hoang dă.
Cuộc
săn ngựi bắt đầu. Chúng đưa tay lên che
miệng, hú từng tràng dài man rợ, vừa chạy
đến những bụi cây, những hốc đá kéo
những nguời đàn bà bất hạnh ra gần
đống lửa. Chúng lột trần truồng những
người đàn bà ra, thi nhau hăm hiếp. Trong cảnh
hỗn mang đó, Hiền cũng bị lôi đến
gần đống lửa. Nàng chỉ muốn lao
người vào đống lửa, chết đi cho
khỏi tủi nhục, nhưng cơ thể nàng đă
rủ liệt, không sao cất nhấc nổi tay chân.
Những tên Thái Lan lại bắt đầu thay phiên nhau
thỏa măn trên thân xác nàng đến lúc Hiền chỉ c̣n
thoi thóp, không kêu la nổi nữa. Dưới những ánh
lửa bập bùng, bọn cướp la hét, chạy
tới chạy lui, nói năng bi bô những tràng dài bằng
ngôn ngữ lạ tai, những tràng cười khoái trá ḥa
lẫn với tiếng khóc van
xin tạo nên một khung cảnh
man rợ chưa từng thấy.
Đến
khuya, bọn chúng bỏ đi th́ mỗi người đàn
bà phải qua tay năm ba tên mọi rợ trong đó có
cả những đứa bé gái mới mười hai,
mười ba tuổi.
Hai ngày trôi
qua trong kinh hoàng. Những người đàn bà bất
hạnh đă mất hết sinh lực. Họ tiều tụy
một cách đáng sợ với đôi mắt trũng sâu,
thâm quầng, trên gương mặt nhợt nhạt xanh xao
như người chết. Vài người không quần áo
mặc, ngồi co ro hai tay ôm ngực vừa khóc lóc tỉ
tê. Họ chỉ biết khóc nhưng một phần
lớn, im lặng không khóc, cố nuốt nỗi đau
đớn tủi nhục vào ḷng.
Buổi
trưa một người đàn bà nổi cơn điên,
cổi hết quần áo đi lang thang dọc theo bờ
biển vừa đi vừa ca hát. Một chiếc trực
thăng vô t́nh bay qua, nh́n thấy cảnh đó, lập
tức quay lại, bay quanh nhiều ṿng. Nhiều
người trên đảo c̣n tỉnh trí, vội vàng
chạy ra vừa kêu gào la hét. Chiếc trực thăng
từ từ hạ xuống. Ba người Tây
phương mặc thường phục, gồm hai người
đàn ông, một người đàn bà tức tốc
nhảy xuống. Họ mang lên trực thăng những
người bị thương nặng chở về
chuyến đầu tiên. Người đàn ông tay cầm
súng trường ở lai để săn sóc những
người bị thương nặng và cũng
để cho người đi chuyến sau yên ḷng.
Hiền may mắn được đi chuyến
đầu tiên trong lúc c̣n mê man, bất tỉnh và
được đưa ngay vào bịnh xá dành cho
người tị nạn ở trai Tanjung Unggat thuộc
tỉnh Tanjung Pinang, Nam Dương.
(các trang 461, 462, 463)
*
*
*
Những nhân vật chính diện trong Ác Mộng Đêm
Dài như Nam, Vinh, Sử, Trạc, Lan, Hiền đều có
mẫu số chung: t́nh yêu nước và niềm tôn thờ
chính nghĩa. Nam yêu nước một cách trong sáng và
nhiệt thành ; với
nhiệm vụ một sĩ quan tác chiến, anh
cầm súng đứng bên hàng ngũ Quốc Gia để
chống Cộng cứu nước một cách hồn
nhiên, không coi đó là bổn phận mà là muốn bảo
vệ chính nghĩa và thắp sáng t́nh yêu nước trong chí
tang bồng hồ thỉ của ḿnh để xứng
đáng là một công dân thời loạn. Sau ngày mất
nước, chàng lao vao tổ chức kháng địch
nhỏ nhoi dù biết đó chỉ là việc làm châu
chấu chống xe, nắm chắc phần thua thiệt
trong tay, biết đâu ḿnh phải chịu thiệt
mạng. Nhưng chàng muốn gióng lên một tiếng chuông
cảnh cáo bạo quyền rằng mầm mống phản
kháng chính sách hà khắc của họ không thể
trường tồn vững chải v́ trong dân chúng sự chống
đối vẫn là ngọn lửa tiềm sinh cháy âm
ỉ ở những tấm can trường giống
như ḥn than vùi dưới lớp tro mỏng.
Độc giả
tức đến nghẹt thở trước hành
trạng và sự chọn lựa của Nam. Có kẻ
sẽ tự hỏi: ''Có phải Nam cuồng tín và nhiệt
thành tới độ ngu si đần độn không? Chàng
há chẳng biết cái mặt thật của tổ
chức kháng chiến ma qua lời nhận định và
phân tích của Trạc hay sao? Nếu chàng không biết cái
trí trá của bọn Hoàng Cơ Minh th́ cũng đă xem
cuốn video Đồng Tâm, cũng đă tỏ rơ tiền
trợ của kiều bào đang nằm trong tay Hoàng Cơ
Định hay sao?''. Duy có một điều đáng chú ư:
trước khi bỏ Hiền theo mặt trận, Nam
chưa kịp nghe thấy sự chia rẻ, tranh
đoạt quyền lực trong mặt trận mà con măng xà
hung hăng Phạm Văn Liễu đang ḱnh chống
với bầy lang sói có cái họ Hoàng Cơ.
Nam được tác giả cấu trúc bằng nét
ngoại h́nh khôi vĩ,
bảnh bao. Cách cư xử mềm mỏng của chàng đối
với mọi người, cách chiều chuộng phụ
nữ của chàng tạo cho chàng một hấp lực say
sưa lôi cuốn họ. Nhưng Nam không phải là hạng
sở khanh xỏ lá, thích ve gái, thích hưởng thụ,
lánh trốn trách nhiệm khi nước nhà đang lúc
ngửa nghiêng. Chàng có một trái tim nhân ái, một tấm
ḷng yêu nước thương nhà thật đậm
đà, thật kỳ diệu và đơn giản. Chàng là
một chiến sĩ dũng
cảm nhưng không thể nào có sự bén nhạy và
quyền biến để lao vào lănh vực trí trá, uyển
chuyển và phức tạp của chính trị
được. Chính Sử là cái đầu óc trong nhóm kháng
chiến chống Cộng, c̣n Nam là ngựi thừa lệnh
để hoàn thành sứ mạng mà Sử giao phó một
cách vuông tṛn. Chàng tư duy về t́nh h́nh thời cuộc theo
một chiều xuôi, không hề đặt vấn
đề trước mọi biến chuyển, mọi ngă
rẽ của sự việc. Chàng khi trở thành một
thành viên vận động cho mặt trận, dám bỏ
công ăn việc làm, bỏ
việc học ngành kỷ sư cơ khí, chỉ c̣n hơn
một năm nữa là tốt nghiệp. Trái tim mẫn
cảm của chàng, tài văn chương tiềm tàng
ở chàng chỉ giúp chàng trở thành một nhà văn có
địa vị trên văn đàn. Chàng không thể là
một cây bút viết những tác phẩm văn
chương pha trộn chính trị đuợc. Vả
lại, trong lănh vực văn chương, một khi có
chính trị len lỏi theo cách rón rén bước vào, tác
giả đừng nên
để nó bành trướng để khỏi hy sinh ít
nhiều tính chất nghệ thuật. Đương
sự phải dùng chính trị như một phương
tiện để khai thác tâm t́nh, nhân sinh quan, niềm khao
khát của nhân vật, chứ không nên dùng chính trị
như mục đích huy hoàng
để nhắm tới.
Khi dựng lên nhân vật Nam, tác giả đă in cái phóng
ảnh của ḿnh vào Nam: Nam tức là h́nh ảnh của anh
qua một khía cạnh nào đó. Anh Vân dùng mặt trận
của bè lũ Hoàng Cơ Minh để đào sâu nhân
vật Lê Quốc Nam của ḿnh, chứ không phải
nhắm vào mặt trận để làm đề tài chánh
cho quyển Ác Mộng Đêm Dài. Do đó, quyển
trường thiên tiểu thuyết này không bị giảm
sút tinh thần văn chương đúng nghĩa.
Những người có đầu óc tôn thờ lư
tưởng thường là những kẻ nhiệt tâm
nhiệt huyết; nhưng bầu
nhiệt huyết nhiều khi che mờ óc phán đoán
của họ. Cho nên họ thường bị kẻ gian
tà lợi dụng hoặc bị đưa vào cạm bẫy của chúng.
Duới cặp mắt nhận xét của Hiền, Nam
là một nhân vật đáng yêu. Nàng không cho cái lư
tưởng của chàng thấp thoáng đôi chút mầm
mống cuồng tín, mà đó là sự hy sinh thuần
khiết phát xuất từ cái căn tính bất vụ
lợi:
Nh́n Nam
cắm cúi làm việc, Hiền thấy Nam là một con
người nhiều nghị lực. Duờng như trong
mỗi con nguời có những thao thức riêng tư
được ấp ủ và giấu kín dưới
gương mặt b́nh thản như ḷng ham muốn giàu
sang, danh vọng, địa vi, khát vọng t́nh yêu hoặc
đeo đuổi theo một lư tưởng nào đó. Trong
t́nh yêu, Hiền biết rơ Nam là kẻ đam mê. Trong
những lần làm t́nh với nàng, Nam như một ngọn
lửa đốt cháy nàng, như muốn lột da nàng
để nh́n rơ tường tận trong cơi sâu thẳm
của nàng. Ngoài ra Nam c̣n
ấp ủ một hoài băo là được góp công và
nh́n thấy quê hương an b́nh, trong đó đồng bào
anh được sống hạnh phúc. Với Nam, dựng
như tiền tài không quyến rũ được anh. Nam
say sưa viết lách, dàn trải tâm t́nh, ước
vọng của anh lên trang giấy. Anh kết tội
chủ nghĩa cộng sản đă làm kiệt quệ
đất nước, đă vắt cạn sinh lực và
tinh hoa của người dân, làm thui chột mấy
thế hệ tuổi thơ. Nam viết say sưa, viết
bằng tất cả sự rung cảm chân thành và tấm
ḷng yêu nước của anh. Đọc Nam, Hiền
cảm nhận được hết những điều
đó.
(các trang 702, 703)
Trạc nhận định Nam cũng qua một khía
cạnh bao dung khoan
hồng, không gán cho Nam cái tật
cuồng tín:
Nh́n khuôn
mặt trầm ngâm của Nam, Trạc thở dài. Anh
hiểu Nam lắm. Nam, bạn anh, con sư tử lăng
mạn đâu chịu nằm yên trong cũi. Anh đâu c̣n
lạ ǵ về đức tính hy sinh của Nam, khó ai b́
kịp. Bỏ nước, bỏ mẹ già ra đi trong
nhục nhă, cái chết của Vinh, của Sử, những
ngày tháng đen tối trong tù, cảnh nô lệ của
người dân vẫn c̣n là một vết thương
rướm máu trong ḷng Nam. Mối hận này chưa rửa
được, Nam sẽ sống những ngày khắc
khoải không yên; nhưng về chiến khu trong lúc nầy,
theo Trạc nghĩ là một hành động vội vă,
thiếu cân nhắc. Một tổ chức đấu tranh
mà hầu hết anh em gia đ́nh ho Hoàng đều giữ
chức vụ quan trọng, trong đó tiền bạc giao
trọn cho Hoàng Cơ Định, một tay tham nhũng khi
c̣n giữ chức Giám Đốc trường Cao
Đẳng Hóa Học ở Việt Nam. Sau đó bị đưa
ra Giám Sát Viện xét xử và bị cách chức. Hoàng Cơ
Định đi đến đâu cũng thúc giục các
trưởng cơ sở phải tận dung khả
năng quyên tiền đồng bào bằng mọi cách.
(trang 738)
Việc bỏ chốn định cư để vào
chiến khu của Nam phải có thêm một động
cơ nào khác nữa thôi thúc, chớ không phải chỉ v́
yêu nước bồng bột. Cái đó, tác giả Anh Vân
không nói ra, độc giả cũng không đoán ra. Nhưng
cái bí ẩn vẫn thấp thoáng sau lưng sự việc
mà tác giả cùng Hiền và Trạc đă tŕnh bày. Cái
chết của Nam lại càng kỳ bí hơn. Chuyến ra
đi cùng cái chung cuộc thê thảm của chàng bị gói
trọn trong lớp màn tối đen huyền bí. Lịch
sử trong ṿng 10 năm hay 20 năm có thể sẽ trả
lời chúng ta đâu là sự thật hay một bóng dáng
hoặc một khía cạnh của sự thật. Nhưng
Nam th́ vẫn là một cái bóng thấp thấp trong huyền
sử mờ mờ nhân ảnh từ khi chàng sửa
soạn vào khu chiến cho tới cái chết của Hoàng
Cơ Minh đă bị tiết lộ. Vè phương
diện nghệ thuật, Nam làm cho chúng ta nghĩ ngợi
nhiều hơn các nhân vật khác. Chàng hiển thánh trong ánh
sáng nghệ thuật trong khi tông tích về sau của chàng
trở thành bóng chim tăm cá giữa cái thế giớ u
hiển mập mờ.
*
*
*
Những nhân vật phản diện như Tư
Thống và một vài tên quản giáo trong Ác Mộng Đêm
Dài xuất hiện trên
diễn tiến quyển sách quá ít. C̣n những nhân vật
trong mặt trận kháng chiến ma của bọn Hoàng
Cơ Minh chỉ được xuất hiện trong
lời tường thuật của tác giả qua
đống tài liệu đăng rải rác trên các sách báo ở hải
ngoại mà anh thu thập được Trái lại, bên
cạnh Nam hoặc bên cạnh hay chung quanh Hiền, nhân
vật chính diện xuất
hiện nườm nượp. Xin được lần
lượt kê khai:
* Vinh là con một viên sĩ quan cao cấp chỉ
biết ăn chơi và một người đàn bà phóng
đảng hám lợi. Chàng yêu nước với tấm
ḷng ngay dạ thẳng và niềm son sắt thiết tha như
tấm ḷng dũng tưóng Triệu Tử Long thờ chúa
của ḿnh là Tây Thục Tiên Chúa Lưu Huyền Đức
( tức là Lưu Bị ). Chàng đau khổ và cảm
thấy nhục nhă khi biết mẹ buôn lậu vũ khí
cho địch. Và chàng c̣n ân hận sao ḿnh trước kia
với tinh thần yêu nước cao độ mà không
đi tác chiến mà lại chịu làm việc Pḥng 1
của Tiểu Khu Bặc Liêu. Cho nên muốn chuộc
lại lỗi lầm của mẹ và sự chọn
lựa cầu an của ḿnh, dù không có kinh nghiệm về
chiến trường mà chàng vẫn tham gia vào tổ
chức kháng chiến do Sử và các bạn đồng tâm
chung hướng của chàng tổ chức. Chàng hy sinh
cản địch vào hôm tấn công căn cứ Sóc
Đồn nên phải bỏ mạng.
Trại tù
vắng vẻ đến lạnh lẽo, chỉ một
ḿnh Vinh và một anh tù binh đang đau nằm ở
cuối trại. Vinh nằm dài xuống chiếu hút
thuốc, nghĩ vẩn vơ, chờ đợi tới
giờ lên ban giảng huấn. Vinh rùng ḿnh. Trời nầy
mà ngâm ḿnh dưới nước, móc đất là một
khổ h́nh. Cuộc chiến nầy đă mang đến
những ǵ tốt đẹp, chưa thấy, chỉ
thấy toàn quân dân ḿnh Nam đang trả một cái giá quá
đắt.Vinh nuối tiếc những ngày tháng cũ và có
cảm tưởng những ǵ tốt đẹp đă
đổ nát, hoang tàn trong tim anh. Vinh thấy phục Nam. Nam
đă sống hết ḿnh với cuộc đời, hi sinh
và chịu đựng gian khổ ngoài chiến
trường một cách can đảm và bây giờ Nam
chấp nhận một cách thản nhiên kiếp sống
đọa đày của một tù binh. Vinh biết, Nam
đă hết sức cố gắng luyện tập yoga
hằng đêm để giữ vững tinh thần, không
tỏ ra hèn yếu trước kẻ thù. Không bao giờ
Vinh nh́n thấy Nam khúm núm trước mặt những tên
bộ đội hay cán bộ giảng huấn như
một vài tù binh khác. Anh phục thái độ sống
của Nam, muốn được như Nam. Anh thèm khát
được cầm súng chiến đấu nhưng
tất cả đă muộn màng.
(các trang 213, 214)
*Sử khi c̣n làm việc ở
Pḥng T́nh Báo Tiểu Khu là một kẻ mặt sắt,
một hung thần với bọn địch trà trộn
vào dân chúng hay địch nằm vùng. Chàng thâm trầm
nhiều mưu mẹo và có óc quyền biến tinh nhuệ.
Nhưng chàng không phải là hạng người dùng cái
lợi khí thiên bẩm của ḿnh để kiếm tư
lợi hay để phụng sự cho cái Ác, cho bạo
quyền. Chàng là một kẻ ái quốc chân chính. Cái tổ
kháng chiến của chàng do chàng coi sóc mọi việc quan
trọng đ̣i hỏi sự thông tuệ lẫn kiến
thức. Chính việc tấn công Sóc Đồn do chàng
đặt kế hoạch và chỉ huy. Giúp Nam và Hiền
vượt biên cũng do chàng chớ do ai? Chàng yêu thầm
kín Lan mà không dám thố lộ,
để tới phút lâm chung mới bày tỏ nỗi ḷng
với Lan. Chàng tuy là vai phụ trong Ác Mộng Đêm Dài,
nhưng chói sáng có phần hơn Nam.
... Âm
thầm yêu Lan nhưng Sử không chịu ngỏ lời.
Anh biết tỏ t́nh trong lúc tâm hồn Lan đầy
ắp h́nh ảnh Nam, chỉ chuốc lấy sự bẽ
bàng. Tỏ t́nh không đúng lúc, anh sẽ mất Lan vĩnh
viễn v́ t́nh yêu không thể ngỏ lần thứ hai.
Sử biết Nam có những điều hơn hẳn anh.
Nam có dáng dấp cao ráo, guơng mặt dễ nh́n và nhất
là Nam lúc nào cũng dịu dàng và tỏ ra săn sóc đàn
bà. Những yếu tố đó anh không thể có
được. Bây giờ Nam bỏ đi, Sử
định một thời gian sau khi t́nh cảm của Lan
dành cho Nam nhạt dần, anh sẽ tỏ t́nh cùng Lan và hi
vọng sẽ thành công.
(trang 495)
Nắng hôm nay như vàng
hơn, rực rỡ hơn. Cuộc đời bỗng
dưng rực rỡ dưới mắt Sử. Từ ngày Nam bỏ đi cho
tới giờ, Sử mất đi một cánh tay
đắc lực, gánh nặng của tổ chức
sẽ đè nặng hơn trên vai Sử. Tất cả
vấn đề quan trọng Sử chỉ biết
thảo luận với Lan. Hoạt động bên nhau, cùng
gánh vác một việc và cùng chia sẻ hiểm nguy với
nhau, t́nh cảm giữa anh và Lan càng ngày càng khắn khít.
(trang 496)
* Nhân vật Trạc, một nhân vật xương
sống, một chứng nhân sáng suốt trong tác phẩm Ác
Mộng Đêm Dài. Khi Lục Phưong Ninh đuổi
bọn Hoàng Cơ, Phạm Văn Liễu và Trần Minh Công
ra khỏi Lực Lượng Quân Dân Việt Nam hải ngoại,
anh có nhận xét như sau :
Trạc
thở dài, một lúc rồi nối tiếp :
-- Nghe nói tổ chức đang rạn
nứt. Lục Phương Ninh theo Đinh Thạch Bích,
sắp
kéo lực lượng ủng hộ
Trương Như Tảng, t́m sự yểm trợ
của Trung Cộng. Cánh thứ hai gồm có Hoàng Cơ Minh,
Phạm Văn Liễu và Trần Minh Công. Mẹ! Chưa làm
việc ǵ đă chia năm xẻ bảy. Nóng ḷng nhập
cuộc rồi ḿnh chỉ làm viên gạch lót
đường cho tham vọng của họ.
Nam nh́n
Trạc một giây, anh thấy trong mắt người
bạn thân một chút bơ vơ, lạc lỏng. Nam
biết trái tim Trạc bắt đầu nguội lạnh.
Một con người giàu nhiệt t́nh với đất
nước như Trạc đă bắt đầu mất
hết niềm tin. Dường như Trạc nhập
cuộc để khỏi bị lương tâm cắn
rứt, để được yên ḷng sống những
ngày c̣n lại trên xứ người...
(các trang 611, 612)
Sau khi xem cuốn phim video Đồng Tâm tŕnh chiếu
ở nhà một chiến hữu tại Santa Ana (Nam
California), Trạc không tin căn cứ khu chiến
đặt tại quốc nội. Xin cùng đọc:
Trạc nh́n ra ngoài xe, chửi thề :
-- Đ.m! Chưa ǵ Mặt Trận đă
lừa gạt anh em và buộc ḿnh lừa gạt
đồng bào.
Tao lặn lội khắp nơi, tao cá
với mầy đó không phải là rừng Việt Nam.
Nam yên
lặng lái xe, một lúc sau mới lên tiếng:
-- Thôi, để tŕnh chiếu cuốn video
xong, xem phản ứng của đồng bào ra sao.
Việc tạo niềm tin trong đồng
bào để t́m sự yểm trợ là điều cần
thiết trong giai đoạn đầu.
Trạc
lớn tiếng:
-- Tại sao không dám nói thẳng với
đồng bào là khu chiến đặt tại Thái Lan?
Việc
giải phóng đất nước trong tay
giặc là chuyện đội đá vá trời có phải
như lấy đồ trong túi ra đâu. Giai đoạn
đầu t́m được một nơi để
lập khu chiến đă là hay lắm rồi. Tại sao
phải nói láo? Nói láo được một lần, họ sẽ
không dừng lại ở đó đâu. Chưa ǵ đă
lọt về Việt Nam và lập chiến khu. Làm như
tụi Việt cộng đă chết hết và họ
đă coi tụi ḿnh như những đứa con nít.
(trang 624)
Vào ngay 30/4/1983, tại Washington D.C, chủ tịch Hoàng
Cơ Minh của Mặt Trận Quốc Gia Thống
Nhất Giải Phóng Việt Nam đă tuyên bố: từ khi
thành lập mặt trận vào ngày 30/4/1980 cho đến ngày
8/3/1982 mặt trận đă liên lạc và kết hợp 36
tổ chức kháng chiến khác nhau trên toàn quốc,
Trạc ch́ chiết liền :
-- Mẹ! Nội cái chiến khu quốc
nội nghe đă không ổn rồi, nay lại kết
hợp được 36
tổ chức kháng chiến với số
kháng quân khoảng hơn mười ngàn người,
ngồi đó vẽ cũng c̣n không kịp. Bọn nó coi
chúng ḿnh như lũ con nít. Chắc tao sẽ ra khỏi
Mặt Trận một ngày gần đây. Đời tao,
không thằng nào có thể coi tao như con nít
được. Mẹ! Thằng anh th́ làm Chủ Tịch,
thằng em th́ làm thủ quỹ, toàn quyền trong việc
chi thu. Có tổ chức nào lạ đời như tổ
chức nầy không? Tao sẽ không thu tiền của
đồng bào và anh em trong chi bộ nữa để
khỏi hối hận sau nầy. Nếu cần tao sẽ
giải tán chi bộ luôn. Tổ chức nầy không
đổ vỡ v́ chuyện tiền bạc, tao thề
sẽ đi bằng hai tay. Cả Liễu, Công cũng
chỉ là hai thằng ngu. Tên nào cũng nói là ḿnh phục
vụ Tổ Quốc nhưng khi nh́n thấy thái độ
hống hách và chuyện tiền bạc thiếu minh
bạch của Hoàng Cơ Định, không tên nào dám lên
tiếng. Con c...tao không làm ǵ cho cá nhân tao, tao cóc ngán thằng
nào.
(các trang 747, 748)
* Hiền là cô gái mới lớn chỉ biết yêu Nam,
chỉ biết chung thủy với Nam, chỉ biết
cầu nguyện Chúa Ki-tô phù hộ ḿnh thoát khỏi hoạn
nạn tai ương để hưởng hạnh phúc
vuông tṛn. Ngoài ra, nàng chẳng hề biết những
chuyện trọng đại khác. Tai nạn trong chuyến
vượt biên càng làm nàng gần gũi Chúa hơn. Linh
mục Antonio là kim chỉ nam cho nàng t́m về sự cứu
rỗi của Chúa, soi rọi tâm hồn b́nh an và t́m gặp
hạnh phúc ẩn núp sau tai
ương. Nhưng khi Nam bỏ đi theo mặt trận,
Hiền bắt đầu t́m hiểu về thời
cuộc và về diễn biến hoạt động
của họ. Đó cũng
chỉ là động lực do t́nh yêu thôi thúc mà thôi.
Hiền là hiện thân của một thiên thần, sống
trong tuân phục ư Chúa. Nàng hoàn toàn quá, thuần khiết quá
nên không có cá tính mănh liệt nào ngoài niềm chung thủy
đối với mối t́nh đầu và Đức Tin. Ánh sáng thiên
lương không hướng dẫn nàng theo chuyện nào
khác hơn là vấn đề tâm linh hướng về
Chúa để noi gương Chúa vác cây Thánh Giá khi nàng
phải gồng ḿnh gánh vác
hệ lụy:
Kính lạy
Chúa! Cha nhân từ của con. Chúa ôi !Kính xin Chúa thương
xót, tha thứ cho con mọi tội lỗi. Xin Chúa cứu
vớt con, đừng rơi bỏ con, nhất là trong lúc
nầy. Xin Chúa ở cùng con luôn, giúp con vượt qua
những cảnh đời mà sức con không c̣n kham
nổi. Cả tháng nay, con đă và đang sống trong bóng
tối sâu thẳm của địa ngục, giữa
lằn ranh của sự sống và nỗi chết. Con
đă nhận lănh bao ngọn roi đời tàn bạo trên
thân xác yếu đuối và tâm hồn đă rướm máu
của con. Hiện con đang chết dần ṃn và sự
sống như sắp rời khỏi con. Con không xin Chúa
cất chén đắng ra khỏi môi miệng con. Tát cả
đă muộn màng v́ con đă uống chén đắng đó.
Con chỉ xin Chúa giúp con nếm giọt đắng cuối
cùng một cách can đảm, không lúc nào bằng lúc nầy,
con đến để cầu nguyện cho những
vết thương trên thánh thể Chúa cũng như
những vết thương trong tâm hồn và thể xác
con. Những vết thương đau đớn trên thân
thể con đă giúp con cảm nhận đuợc nỗi
đau tột cùng mà Chúa đă phải chịu đựng
trên thập tự giá v́ tội lỗi của nhân loại
và cũng v́ tội lỗi của riêng con. Chúa nhân từ
của con ôi ! Trên con đường khổ nạn của
dân tộc mà con đang đi, một điều mà con
nhất thiết van xin Chúa, cho con gặp lại Nam. Xin Chúa
mở rộng tấm ḷng Nam,
đừng để Nam khinh ghét con v́ những đau
đớn tủi nhục đó đâu phải do con gây ra
mà nó đến từ những tấm ḷng độc ác
của loài người.
(các trang 466, 467)
* Lan là một nữ quân nhân có tâm huyết. Không
phải chỉ có t́nh yêu của
nàng dành cho Nam thúc đẩy
nàng tham gia vào tổ chức chống Cộng mà nàng cần
phải làm một cái ǵ đó cho tổ quốc, cho công
bằng, chính nghĩa. Lư tuởng nàng rất sâu sắc và
hào hùng hiếm có ở một phụ nữ chân yếu tay
mềm.
Xin đọc đoạn nói về ư kiến của
Lan trong dự định tổ chức kháng chiến, trong
đó Lan sẽ tham gia :
Nam hỏi :
-- Lan nghĩ ǵ về việc làm của
chúng ḿnh ?
Lan đáp
với giọng bùi ngùi :
-- Lan chỉ nói ư nghĩ của Lan với
anh thôi. Làm th́ làm, làm cho thỏa măn con
người phản kháng bên trong tâm hồn
ḿnh nhưng Lan thấy nản ḷng lắm. Vài chục tay
súng th́ làm được ǵ trong lúc nầy nhưng anh em
đă góp phần chẳng lẽ ḿnh đứng ngoài. Bây
giờ có anh nhập cuộc. Lan thấy như
được khích lệ hơn. Thôi th́ một kiếp
người, sống thế nào để không phải
hổ thẹn với ḿnh là đuợc.
Nam nh́n Lan
với ánh mắt tŕu mến. Anh thấy thương Lan,
thương Sử, thương mến những chiến
hữu của anh đă can đảm, coi nhẹ mạng
sống, coi thường hạnh phúc riêng tư của
đời ḿnh, kết hợp để gầy lại
cuộc chơi với hai bàn tay trắng. Cuộc chơi mà
mọi ngựi gần như biết trước, khó mà
thắng được, nhưng ở đời
người ta làm những việc xét ra phải làm và
chấp nhận chết cho những điều ḿnh tin
tưởng.
Nam hỏi:
-- Lan không
nghĩ rằng, ở nhiều nơi khác cũng có
những anh em đang âm thầm chiến đấu như
chúng ḿnh sao? Việc gom anh em lại để làm một cái
ǵ cho đất nước trong lúc nầy, giống như
ḿnh đốt lên một ngọn lửa và cố gắng
giữ cho nó đừng tắt. Biết đâu sau đó
sẽ có nhiều người tiếp tay với minh.
-- Lan có
nghĩ đến điều đó nên c̣n nấn ná ở
lại, bằng không em đă t́m đường ra đi
rồi.
(các trang 286, 287)
Tâm lư của Lan được tác giả diễn
đạt theo một tiến tŕnh rất lớp lang,
rất hợp lư. Nàng yêu Nam ở cái lư tưởng sáng
ngời chính nghĩa lẫn
cái phong cách hào hoa của chàng. Nhưng đó chỉ là t́nh
yêu đơn phương tuyệt vọng. Nhưng
rồi xa Nam, không hy vọng
sẽ có ngày gặp lại Nam, mà dù gặp lại Nam th́
chàng vẫn thuộc về Hiền, cho nên nàng nh́n lại
Sử thường xuyên ở cạnh nàng, cùng nàng hoạt
động cho đại cuộc . Cái quyền biến, cái
tài đứng vững ở đầu sóng ngọn gió,
lẫn cái tâm địa rộng răi và phong độ hào hùng
của Sử dần dà chiếm đoạt trái tim nàng
bằng từng bước tuy chậm chạp mà vững
chắc. Ôi, cái t́nh yêu đó lúc
Sử c̣n sinh tiền âm thầm đến Lan bằng
những bước chân nhẹ quá, rón rén và mong manh quá nên
nàng chưa cảm nhận rơ rệt. Nhưng đến
giây phút chàng chết trong tay nàng, mối t́nh ấy như
một bông hoa ánh ánh nở tung ra, soi rọi khắp nội
giới nàng.
Khác với Hiền, Lan tuy không phải là kẻ vô thần, vô tín
ngưỡng, nhưng nàng hoài nghi về linh hồn, về
cơi chết. B́nh thường nàng không đặt nặng
vấn đề này. Nhưng trong lần đi viếng
mộ Sử, ánh sáng tâm linh dù bạc nhược vẫn
len lỏi vào nội giới nàng, để nàng đối
diện với nó, đặt vấn đề về nó. Có
lẽ nàng đă gặp một vài biến cố thần bí
không sao giải thích trên con đường hành hương
t́m những kẻ tuẩn đạo cho chính nghĩa, trong
đó có sự hiện diện của Sử. Xin cùng
đọc những giờ phút hoài niệm cùng những ḍng
tư duy thuộc lănh vực tâm linh của Lan trong lần
nàng đi viếng mộ Sử :
Đến nơi, Lan ngồi cạnh nấm mộ
nghỉ mệt, mắt nh́n chăm chăm vào tấm mộ
bia. ''Tạ Thành Sủ'' sinh năm 1948, mất năm 1979''.
Sử chết vào năm 31 tuổi, cái tuổi mà
người Việt Nam cho là xuôi xẻo. Lan lấy trong cái
giỏ xách miếng vải nhỏ, lau chùi tấm mộ
bia. Lau xong, Lan ngồi thừ bên cạnh mộ, mắt nh́n
về phía trời xa. Một con chim lẻ loi, kiếm
ăn về muộn đang mệt mỏi vỗ cánh bay
về tổ. Chung quanh Lan giờ nầy hoang vắng quá, chỉ
ḿnh Lan với nấm mộ cô đơn. Tự nhiên Lan
cảm thấy ḿnh già đi, tâm hồn cằn cỗi, tràn
ngập nỗi buồn, như vạt nắng chiều
đang hấp hối ở cuối trời xa thẳm. Lan
tự hỏi : ''Con người thật sự có linh
hồn chăng ?''. Sử vẫn quan niệm rằng
''chết là hết''. Thật sự có phải chết là
hết không ? Nếu có linh hồn th́ thân xác đă về
với cát bụi rồi, linh hồn nương tựa vào
đâu ? Khi c̣n sống Sử lúc nào cũng nóng nảy
bồn chồn. Dường như Sử không có một
giây phút an b́nh, những âu lo thay phiên xuất hiện trong
đời sống. Và bây giờ Sử đă chết,
tấm thân đă vùi xuống ḷng đất lạnh,
liệu ở thế giới bên kia, linh hồn Sử có
được b́nh an không ? Một thứ b́nh an vĩnh
cửu hay c̣n vương mắc với những vay trả
cuộc đời mà lúc sống, Sử chưa thanh toán
được. Quốc gia, cộng sản, dân chủ, độc
tài, tự do, nô lệ, những thứ đó có làm bận
ḷng Sử không? Nếu linh hồn c̣n đó, liệu Sử
có nh́n thấy những giọt nước long lanh niềm
khổ hận dưới mắt nàng không ? Giọt
nước mắt của một cuộc t́nh mà khi nhận
ra đă quá muộn màng để khổ hận cho
người sống cũng như kẻ chết...
(các trang 572, 573)
*
*
*
Trong Ác Mộng Đêm Dài
c̣n có hai nhân vật đáng chú ư. Đó là mẹ của
Nam và bà Ngởi (mẹ của Vinh và Hiền).Mẹ của
Nam là người đàn bà thuộc hạng trí tuệ,
hiểu rơ t́nh h́nh và thời cuộc. Tác giả không nói rơ do
đâu mà bà có được một kiến thức
viễn thâm ấy, ngoài sự ham mê đọc sách. Trong
những ngày Nam và Vinh vừa ră ngũ tan hàng, bà nhận
định như sau:
-- Các con rồi sẽ không yên với họ
đâu. Mẹ lo lắm! Nếu giết được
hết thành phần
như các con mà không mang đến hậu
quả xấu nào, họ sẽ làm ngay. Họ không nhân
đạo mà nghĩ ''cùng là
người Việt với nhau'' như các con nghĩ
đâu. Các con c̣n nhớ các mồ chôn tập thể ở
Huế tết Mậu Thân, những lần họ ném
lựu đạn vào các chợ hay rạp hát. Đó là
những việc làm có chủ trương cả. Họ
đâu có nghĩ đến sinh mạng của những người
dân vô tội kể cả đàn bà và trẻ thơ. Họ
tự phong cho họ cái quyền giết người v́
hạnh phúc con người, giết người để
cứu người. Họ được dạy dỗ
như vậy, giết một số người nhỏ
để cứu một số người khác đông
hơn. V́ vậy mà họ giết người không gớm
tay đâu, nhưng họ giết người mà có cứu
được nguời không? Đó là chuyện khác. Họ
cần đạt được mục đích,
cướp được miền Nam và bằng mọi giá
phải giữ được miền Nam. Giết các con
th́ họ không làm v́ v́ thành phần tập kết khá
đông. Đem con cháu của của những người
tập kết ra giết hết, sẽ có loạn ngay và kéo
theo sự nổi loạn dây chuyền của những gia
đ́nh có con em là sĩ quan. Thời phong trào Việt Minh,
nhiều người ra thành, chỉ mua một hộp
sữa đặc cho thân nhân đang bịnh uống mà chúng
khám xét gặp, chúng tra khảo đến chết rôi
quăng vào bao bố, cột miệng lại, ném xuống
sông mà họ gọi là ''cho đi ṃ tôm''.V́ vậy mà mẹ
lo cho các con lắm! Chuyện tàn ác nào mà họ không dám làm.
Cái chiến thắng nầy vẫn c̣n làm họ ngỡ
ngàng như đang sống trong mơ như các con. Cái mà
họ phải làm ngay bây giờ là gom các con lại
để ổn định t́nh thế. Ngày bắt giữ
các con sẽ gần đây thôi, c̣n ngày về của các con
th́ không ai có thể đoán được. Sau lần
chiến thắng ở Trung Quốc một số sĩ
quan cao cấp của Trung Hoa quốc gia bị giết,
một số vẫn c̣n bị giam giữ cho tới
giờ nầy. Họ sẽ không giết các con ngay,
nhưng họ sẽ giết dần ṃn các con ở trong tù.
Việc làm nầy c̣n tàn ác hơn nhưng đối
với người ngoại
quốc, họ vẫn được tiếng nhân
đạo v́ không có cảnh tắm máu ở miền Nam
như nhiều người dự đoán.
(các trang 129, 130)
Trong văn chương Việt Nam của chúng ta, h́nh
ảnh bà mẹ của các nhân
vật chính diện thường đuợc lồng trong
các bà lăo nếu không quê mùa th́ cũng không có vốn liếng
kiến thức và không có tŕnh độ học vấn bao
nhiêu. Bà mẹ củaNam là một nhân vật đặc
biệt mà ngay phần đầu câu chuyện tác giả Anh
Vân đă giới thiệu là bà thích đọc sách. Cho nên
gặp một bà già như thế trong Ác Mộng Đêm
Dài chúng ta không bỡ ngỡ.
Kiến thức của bà không phải chỉ nhặt
nhạnh ở sách vở mà c̣n ở kinh nghiệm sống
dồi dào của bà nữa. Bà c̣n làm cho chúng ta lạnh
xương sống hơn nữa khi khuyên Nam trước
khi đi học tập cải tạo:
Nam hỏi:
-- Sao mẹ lo lắng như vậy? Thông
cáo đă nói rơ ràng là chuẩn bị đồ ăn
trong mười ngày.
Mẹ Nam
thở dài:
-- Nếu
được như vậy là điều may mắn.
-- Mẹ có
vẻ không tin.
Mẹ Nam
nghiêm mặt :
-- Mẹ
đă dặn các con bao nhiều lần, những ǵ
người cộng sản nói th́ không nên tin. Con lại quên
lời mẹ dặn rồi.
-- Họ
đă ra thông cáo và người dân đă nghe rơ thông cáo đó.
Chẳng lẽ, họ dám nói láo hay sao?
--
Chuyện ǵ họ cũng dám làm miễn có lợi cho
họ.
Nh́n sắc
mặt có nét giận của mẹ, Nam không dám nói thêm.
Giọng
mẹ Nam dịu dàng hơn:
-- Dù không tin th́ ḿnh không biết phải làm
sao nhưng nhớ, trong tù, họ sẽ kêu
con khai lư lịch và những việc làm
của con trong quân đội. Con đă khai ǵ, phải
nhớ ghi lại để khai lần sau cho giống.
Nhớ khai trong bản lư lịch, hai người anh
của con đi tập kết vào năm 1954. Họ sẽ
bắt các con khai đi khai lại nhiều lần
để xem những lời khai có mâu thuẫn không.
Phải dùng cái khôn ngoan của ḿnh đối phó với
kẻ thù. Phải nhớ lần đầu tiên, con khai
những ǵ th́ lần thứ hai cũng chỉ có thế.
Nếu mỗi lần khai, con thêm một số chi tiết
th́ họ cứ bắt con phải khai hoài để t́m
hiểu thêm những việc con đă làm. Chuyện ǵ
giấu được th́ cứ giấu. Thà họ
chụp tay ḿnh c̣ng chớ đừng tự ư đua tay cho
kẻ thù c̣ng. Con nhớ chưa?
(các trang 161, 162)
Có thể mẹ của Nam nhờ đọc hồi
kư của các tù nhân chánh trị dưới chế
độ Cộng Sản nên có sự hiểu biết sâu
rộng như thế. Nam quả thật có một bà
mẹ tuyệt vời. Bà là ngọn đuốc soi sáng cho
Nam đi trên con đường yêu nước, soi cho Nam
nhận diện bộ mặt tàn ác nhưng luôn giả nhân
giả nghĩa của Cộng Sản. Nhưng tiếc thay
v́ c̣n ở trong ṿng phong tỏa của Cộng Sản nên bà
không soi được cái trí trá của bè lũ con buôn chính
trị bên phía Quốc Gia của chúng ta ở hải
ngoại.
Riêng bà Ngởi, mẹ của Vinh và Hiền có học
lực cao hơn mẹ của Nam, nhưng không có nhận
định sâu sắc như mẹ của Nam. Hoàn cảnh
và tâm sự của bà lại có chỗ ngắc ngoéo, éo le. Bà
có người yêu tên Ngân theo phe Việt Minh chống Tây.
Đương sự hoạt động ở thành
phố, bị Tây bắt đưa về bót Catinat tra
khảo cho đến chết. Do đó bà ghét Tây, ghét luôn
Mỹ và phe Quóc Gia. Bà nghiêng cảm t́nh về phe Việt Cộng vốn là
thối thân của phe Việt Minh. Bà kết hôn với
Thiếu Tá Nghiêm (thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng
Ḥa), cha của Vinh và Hiền để có chỗ che chở.
Hôn nhân không có t́nh yêu làm bà thất vọng. Cho nên bà ham
tiền, làm đủ mọi cách để có tiền, dù
phải lén lút làm ăn với bọn Cộng Sản
để bán đứng Miền Nam Việt Nam đi
nữa. Lỗ hổng tâm lư của bà phải có tiền
trám đầy mới tạo cho bà sự thăng bằng.
Sau ngày 30/4/1975, lúc đầu bà chạy theo chánh thể
mới để bảo vệ tài sản của ḿnh.
Nhưng sau bao lần chứng kiến cái cách cướp
nhà đoạt của do các cán bộ miền Bắc
lộng hành, bà bắt đầu suy nghĩ và đặt
lại vấn đề. Cái chết của Vinh làm cho bà
khám phá một sự thật đau ḷng: người con trai
yêu quư của bà muốn chuộc lại lỗi lầm
của bà nên hy sinh dấn thân vào tổ chức kháng chiến
chống bạo quyền, không ngại hiểm nguy
đến sinh mệnh.
Với hành động đốt nhà của ḿnh
rồi tự thiêu luôn, bà Ngởi chứng tỏ sự
phản kháng của ḿnh là cách phản kháng song đôi, tiêu
cực và tích cực, chủ động lẫn thụ
động. Trong truyện, sau khi phục rượu cho
bọn công an say như chết, bà nổi lửa tự
thiêu, nhưng tác giả không nói rơ bọn công an có thoát
khỏi biển lửa hay không? Nhưng người
đọc tin rằng, men rượu cực mạnh làm cho
tứ chi bọn chúng rũ liệt, nếu chúng không biến thành tro than th́
cũng bị quay bị
nướng như lợn như gà.
Sau đây là tâm sự của bà Ngởi vào đêm
cuối đời của bà:
Cái chết
của đứa con thương yêu vẫn c̣n rỉ máu
trong tim bà. Nhu cầu t́nh cảm hiện giờ của bà là
hai đứa con, nay chúng đă bỏ ra đi th́ bà cần
ǵ nữa? Sợ ǵ nữa? Trong đời sống,
điều làm nguời ta sợ hăi là sự chết,
nhưng với bà bây giờ cái chết không c̣n làm bà sợ
th́ bà sợ ǵ mấy thằng trong Ủy Ban Hành Chánh. Cái
chết đối với bà là lối thoát êm đẹp
nhứt, một mơ ước quái đản mà bà đă
nghĩ ngợi tới luôn và bà đă chuẩn bị
tất cả cho bà. Sở dĩ bà vẫn c̣n nấn ná
đến ngày hôm nay cũng chỉ để chờ tin
tức Hiền, xem con bà đă đến bến bờ
tự do chưa để bà yên tâm ra đi. Bây giờ t́nh
thế bắt buộc phải đi sớm hơn dự
định th́ đi, có ǵ mà sợ. Biết đâu trong cơi
thiên thu đó, bà sẽ gặp lại Vinh, đứa con
trai thương yêu của bà và biết đâu trong cơi
sống không thù hận đó, con bà sẽ tha thứ cho bà.
Đến
lúc tuổi già, bao nhiêu bất hạnh xảy đến, bà
mới hối hận là trong quá khứ, bà đă sống
với quan niệm sai lầm, coi tiền bạc mới là
điều đáng kể. Bà đă không ngần ngại gây
ra bao tội lỗi với chồng con, với đất
nước. Những ngày tháng cuối đời, bà đă ư
thức được điều đó nên chẳng c̣n tha
thiết ǵ đến sản nghiệp nầy và cũng
lần đầu tiên trong đời bà cảm thấy
hối tiếc về những chuyện đă làm. Bà
muốn quay về với Chúa một lần nữa,
nhưng chiếc cầu liên lạc giữa bà và Chúa đă
gảy.
Thuở
trẻ, nhiều lần bà đứng cầu nguyện
trong Hội Thánh, xưng mọi tội lỗi ra với Cha
để được thảnh thơi v́ tin rằng
tội lỗi đă được tha. Bà muốn
được trong sạch, không một vết nhơ
tội lỗi nào để được giống như
Chúa, nhưng đồng tiền đă đẩy bà xa cách
Chúa. Bà đă có một thứ thần tượng khác
để tôn thờ. Đó là tiền! Là Tiền!
Đồng tiền là tất cả. Bà đă không ngần
ngại tiếp tay với kẻ thù để đặt
một thứ chủ nghĩa phi nhân lên đầu lên
cổ đồng bào bà, cái thứ chủ nghĩa coi
mạng sống con người như rơm rác và đang
biến đồng bào bà thành những con người không
có trái tim. Bà từng chuyển vũ khí, thuốc tây trên
đường thủy bằng những chiếc
thuyền bán hàng bông trên sông. Bà đă từng tổ chức
những đám tang mà trong quan tài không có người
chết, chỉ chứa vũ khí và thuốc tây rồi ban
đêm kẻ thù đến đào mang lấy về. Trong
lúc tiền bạc tuôn vào như nước, bà say tiền,
không nh́n thấy tội lỗi. Càng ngày bà càng đi sâu vào
tội lỗi hơn.
(các trang 479, 480, 481)
*
*
*
Có thể bảo ng̣i bút của Anh Vân làm một
cuộc viễn du hào hứng qua bốn giai đoạn lịch
sử: ngày tàn của Miền Nam Việt Nam, giai
đoạn đầu của nền cai trị độc
ác của bọn giặc đỏ sau khi cưỡng
chiếm miền Nam, giai đoạn nhục nhằn
khốn khổ của những kẻ vượt biên
phải trả giá tự do rất đắt. Và sau hết
là sinh hoạt của lũ mị dân và của những kiều
bào nhiệt tâm yêu nước ở hải ngoại.
Đa số những nhà văn có tâm huyết
thường đem tâm t́nh viết lịch sử. Sử
gia th́ chỉ có việc ghi chép mọi lớp sóng phế
hưng của lịch sử dân tộc sao cho trung thực,
cho chính xác. Thỉnh thoảng, họ phê phán các chính sách
của các triều đại, của các chế
độ, phê phán hành động của các nhân vật
lịch sử, chứ không dám đá động tới nhân
sinh quan, cảm nghĩ của các nhân vật lịch sử
đó. C̣n nhà văn th́ dùng một giai đoạn lịch
sử nào đó để làm đề tài cho tác phẩm
của ḿnh. Họ có quyền
sửa đổi chút ít hành động của các nhân
vật lịch sử mà họ dùng làm nhân vật cho tác
phẩm ḿnh. Họ có quyền
thêm thắt vai nhân vật giả tưởng có liên quan
tới các nhân vật lịch sử để đôi bên
cùng hoạt động hay tương tranh trên các ván cờ
lịch sử. Và để tác phẩm tươi mát
hoặc ướt át sương mưa trữ t́nh lăng
mạn, tác giả lịch sử tiểu thuyết có
thể nặn ra những giai nhân tưởng tượng
để cho họ bắt liên hệ cùng nhân vật anh hùng
dân tộc. Đó là trường hợp Lan Khai đă
cấu tạo cô nàng nữ hiệp giả trai mặc áo
xanh để bắt t́nh với Bắc B́nh Vương
Nguyễn Huệ trong quyển Chàng Áo Xanh. Nữ sĩ Kathleen Windsor trong
quyển Ambre đă tạo ra
nàng Ambre sắc nước hương trời để
dan díu với vua George Đệ Nhị nước Anh. Tác
giả cuốn Phản Đường hay tác giả
quyển dâm thư Như Ư Quân
đă tạo ra chàng Tiết Ngao Tào với tài sành
điệu trong thú gối chăn để làm thỏa măn
t́nh dục cho Nữ Hoàng Vũ Tắc Thiên...
Ác Mộng Đêm Dài
nếu tŕnh làng trước đây 15 năm là một
cuốn tiểu thuyết hiện thực phản ảnh
sinh hoạt các cộng động kiều bào ở hải
ngoại. Bây giờ nó trở thành một cuốn dả sử tiểu
thuyết với các nhân
vật hư cấu chường mặt ra sân khấu
cuộc đời, c̣n những nhân vật có thật
như Hoàng Cơ Minh và bè lũ của mặt trận
chỉ được xuất hiện trên những ḍng
thuyết thoại đơn sơ và gảy gọn... Hay
đúng ra đây là quyển tiểu thuyết hiện
thực lấy bốn giai đoạn lịch sử khác
nhau để dựng nên bối cảnh khác nhau trong
bốn giai đoạn thời gian kế tiếp nhau.
Tác giả Anh Vân viết tác phẩm Ác Mộng Đêm
Dài bằng nước
mắt, bằng trái tim thành khẩn. Anh như nhập vào
mỗi nhân vật và đồng hóa với họ
để cảm xúc, để tư duy theo mệnh
nước nổi trôi, theo sự tráo trở của bọn
người giả danh đi làm lịch sử bằng cách
buôn người ái quốc, bằng cách hủy diệt
truyền thống tin yêu của dân tộc. Đây cũng la
bản cáo trạng đen, một bản tường tŕnh
đẫm máu để chúng ta suy gẫm, để
những thế hệ mai sau nắm vững sự thật
đau ḷng về những kẻ trưởng thành từ
cuộc nội chiến Quốc Cộng cho đến khi
họ thoát ly địa ngục Cộng Sản để
dịnh cư ở hải ngoại. Và tác phẩm c̣n cho
chúng ta thấy tác giả là
một kẻ yêu đương nồng nhiệt thiết
thành khi anh hóa thân nhập
cuộc vào các nhân vật xương sống trong tác
phẩm như Nam, Sử, Hiền và Lan, làm cho tác phẩm
đa dạng t́nh người và tươi mát mạch
sống. Ngoài ra, anh c̣n chứng tỏ ḿnh là một tác
giả ưu tư với
căn phần thê thảm của tổ quốc qua hành
động và nếp tư duy của các nhân vật ấy.